Nhà thờ Saint Séverin, Paris, buổi trưa vắng vẻ, chỉ lưa thưa một vài du khách, mùa này không còn đông đảo như mấy tháng hè. Ngoài tiếng máy ảnh chụp lách cách, khung cảnh thật yên tịnh. Ta ngồi giữa hàng ghế trống, với niềm hân hoan của đứa con về nhà Cha, để được an ủi, ấp ủ, yêu thương. Một khoảnh khắc thành kính dâng Cha lời cảm tạ và thả hồn mình bay bổng nơi thế giới tâm linh an bình, sau đó hồn đầy sức mạnh trở về với cuộc sống hàng ngày.

Paris, église Saint Séverin, à l'heure du déjeuner. Quelques rares touristes, ce n'est plus la saison. A part le cliquetis des appareils photos, l'endroit est calme, propice au recueillement loin des tumultes des restaurants et commerces du quartier latin. Pour moi, entrer dans une église, c'est rentrer à la maison paternelle. Assise au milieu des rangées de chaises vides, je me laisse doucement emporter dans une autre dimension où règnent gratitude, paix, bienveillance, sérénité et espoir.

StSeverin_Paris