Cứ mỗi năm tôi lại kỷ niệm ngày 26 tháng 8, ngày tôi đặt chân lên đất Pháp, nhận nơi này làm quê hương thứ hai. 35 năm rồi, quê cha đất tổ càng ngày càng xa rời trong cuộc sống hằng ngày và cũng dần dần phai mờ trong ký ức. Dường như trong tôi có sự chấp nhận số kiếp tha hương, chấp nhận khép cánh cửa quá khứ để chỉ nghĩ đến cuộc đời trước mặt, đoạn đường ngắn ngủi còn lại. Duy có những điều tôi không bao giờ mất được là văn hóa Việt Nam, ngôn ngữ Việt Nam, nền tảng giáo dục thừa kế của ông bà tổ tiên. Càng sống xa quê hương tầm quan trọng của những thứ đó lại càng nổi bật và chiếm vị trí thật lớn trong cuộc sống.